• Thơ

    Mùa đông rét buốt

    Tình đã lụi tàn khi chớm đông Thuyền cô đơn nước rẽ đôi dòng Về đâu? Những bến đời hoang vắng Ánh mắt nào vừa thôi ngóng trông Cơn gió lùa nghe hương của đêm Mái tôn rào rạt tiếng mưa mềm Ánh điện nhạt nhòa khu phố lạnh Côn trùng lẩn khuất khúc ru êm Chợt thấy mình rong chơi phố khuya Mùa yêu đương khi giấc mơ về Sực tỉnh nghe mùa đông rét buốt Giáo đường vời vợi bóng phu thê Nên vẫn còn mơ đêm Giáng sinh Ngùi trông nhân thế nhạt hương tình Đêm Thánh vô cùng, buồn vô tận Ta làm linh mục chẳng…

  • Thơ

    Phố núi

    Về đây nghe gió lặng yên Phố trên cao nắng đốt miền tuổi thơ Chiều về khuất tán cây thưa Đồng xanh thèm một cơn mưa rã rời Núi xa nương rẫy tím trời Tiếng con chó đốm sủa chơi bên hè Vườn cam ngọt chút hương quê Liếp hành trúng một vụ mùa ngẩn ngơ Đêm tàn còn mãi cơn mơ Tây Sơn vó ngựa phất cờ khởi binh… (Tây Sơn, Phú Phong 05/7/2005) P/S: Thị trấn Phú Phong là thị trấn huyện lỵ huyện Tây Sơn, nằm về phía tây của tỉnh Bình Định, giáp với Xã Tây Phú ở phía Tây,trên ngã 3 sông, có quốc lộ…

  • Thơ

    Xế chiều

    Hôm nay chờ hoài không thấy mưa Hai giờ lục đục nấu cơm trưa Tự nhiên buồn quá nên quên đói Mà lý do buồn chẳng dám thưa Cơm nước xong xuôi ngồi online Giờ này facebook chẳng thấy ai Tin nhắn reo:”Mần gì đó bưởi?” “Nhớ trong thùng gạo có trái xoài!” Gọt trái xoài thơm nhẹ nỗi buồn Ngoài kia gió thốc ngỡ mưa tuôn “Đôi lúc ăn một mình lại thích Có em, anh ghét cái sự…nhường!”

  • Thơ

    Cuối năm

    Sắp hết năm rồi, hương gió xa Đìu hiu như bóng mẹ quê nhà Hơi lạnh ùa về trong nắng sớm Mắt nhoà cơn lệ sót đêm qua Một chút buồn cho vơi đắng cay Cà phê khói thuốc góc quen này Tri kỷ đâu rồi, năm đã tận Ngoảnh nhìn, nhân nghĩa cũng phôi phai Buổi tối buồn như đang tiễn đưa Người đi, thương nhớ mấy cho vừa Về thôi, hư ảo bàn tay vẫy Ước gì nhoà nhạt giữa đêm mưa

  • Thơ

    Lên xe

    Xe ai qua, rớt nỗi buồn Nhặt lên đã thấm ngọn nguồn chia ly Lẽ nào lệ những hoen mi Vừa xa, nỗi nhớ ôm ghì trái tim Nét cười hằn vết chân chim Anh về gác lạnh nỗi niềm cút côi Mẹ hiền ánh mắt xa xôi Nhà sau vắng một chổ ngồi sớm hôm Lên xe nhớ tách trà thơm Bâng khuâng những tiếng cười giòn vẳng xa Chút buồn sao cũng thiết tha Nghe bơ vơ giữa nhạt nhoà chiều hoang

  • Thơ

    Bước thời gian

    Chiều cô đơn một mình phố đông Như lạc trôi mây xa bềnh bồng Bên cổ máy trở về quá khứ Thấy bóng dừa rũ tán bờ sông Cầu sàn nước mẹ ngồi giặt áo Lòng tong bay như cùng trẻ nô đùa Lục bình trôi chiều nước rong lãng đãng Tiếng nhạc đài rộn cả một mùa xưa Chiều một mình, nghe tin bão, lo mưa Cuối tuần rồi, có ai về thăm mẹ Thời gian lén đi nhanh bằng bước chân rất khẻ Sợ lúc ngoảnh nhìn nỗi nhớ đã xanh rêu…

  • Thơ

    Thắp nhớ

    Bận bịu, quên thời gian, quên thơ Chiều nay, vài giọt mưa bất ngờ Dọc đường tắt nắng trời thanh mát Qua cầu gió lộng thoáng hồn mơ Chuyến cuối cùng xe về miền tây Online trông dáng mẹ hao gầy Đêm qua thao thức chờ thứ sáu Thương nhớ quê nhà chuối chín cây Cao tốc, những mãng xanh, chiều nhạt Thơ anh lắng đọng chút duyên tình Gác nhỏ em về đêm hiu hắt Cuối tuần thắp nỗi nhớ lung linh…

  • Thơ

    Biết em còn chút dỗi hờn

    Có những lúc lặng buồn tự hỏi Khúc tơ vương sao vọng mãi âm thừa Cũng có lúc bỗng lạc lòng, nông nỗi Giữa đêm buồn trở lại chốn xưa Tắt máy xe, thu lu đầu hẽm nhỏ Nép mình bên bờ giậu âm thầm Xa ánh điện hắt hiu mờ tỏ Mưa đã tàn, hạt vẫn lâm râm Đêm khuya khoắt em về gấp gáp Xe ôm cua toé nước lạnh lùng Ta bối rối như phường trộm đạo Khói thuốc mờ cho nhoà nhạt chân dung Rồi từ đó không bao giờ trở lại Kỹ niệm buồn ấp ủ tim đơn Mong hạnh phúc cho người mãi mãi…

  • Thơ

    Trời đất cô đơn

    Có một nỗi buồn mong manh như sương khói Có nỗi lo trĩu lòng đang chờ đợi Mùa đông sắp về Từng vạt nắng chiều ngày qua ngày dần phai trong khung trời lộng gió Trời ít mưa hơn Đêm lạnh nhiều Trời đất cô đơn Như chỉ còn mình ta trên cõi đời hoang lạnh Từng ngày biết có trôi qua Thời gian chừng đặc quánh Và nỗi buồn khói sương lan tỏa Nỗi lo đêm đêm rình rập May mà giấc mơ chưa từng mất cắp Yêu quá đôi mình một chốn hai quê… (25/11/2019)

  • Thơ

    Hương nỗi buồn

    Lối quen không gió trong chiều Ngùi trông vạt nắng liêu xiêu cuối đường Nỗi buồn cũng có mùi hương Khi chung một giấc mộng thường lứa đôi Phố chiều giục giã hồn côi Sông anh bên lỡ bên bồi tháng năm Tình em bờ bãi xa xăm Về đây chung ánh trăng rằm đêm thơ Ráng chiều vàng đến ngẩn ngơ Bâng khuâng gợi những bến bờ quê xưa Sắp tan tầm phố bỗng mưa Chờ em, nỗi nhớ cũng vừa nhân đôi…