Thơ

Nhớ Gia Canh

Vườn nhà mẹ lâu rồi đã khác
Không còn mảng rau tươi vì đất cỗi cằn
Con chó mực nhốt trong chuồng gà cũ
Ngồi nhớ một thời phá phách vườn xanh
Lâu lắm rồi
Nhớ quá Gia Canh
Hẻm bê tông, bước chân về hoan hỷ
Nhớ từng góc nhà, chỗ bàn ăn, chiếc ghế bằng dây đan cũ kỹ
Bầy trẻ dại nô đùa cười nói râm ran
Buổi tối quây quần
Câu chuyện giòn tan
Những đêm mưa ngủ vùi trong chăn ấm
Không về được rồi
Nỗi buồn thấm đẫm
Chỉ biết đợi “chiều chiều ra đứng ngõ sau”…

 

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.