Thơ

Mùa đông rét buốt

Tình đã lụi tàn khi chớm đông
Thuyền cô đơn nước rẽ đôi dòng
Về đâu? Những bến đời hoang vắng
Ánh mắt nào vừa thôi ngóng trông
Cơn gió lùa nghe hương của đêm
Mái tôn rào rạt tiếng mưa mềm
Ánh điện nhạt nhòa khu phố lạnh
Côn trùng lẩn khuất khúc ru êm
Chợt thấy mình rong chơi phố khuya
Mùa yêu đương khi giấc mơ về
Sực tỉnh nghe mùa đông rét buốt
Giáo đường vời vợi bóng phu thê
Nên vẫn còn mơ đêm Giáng sinh
Ngùi trông nhân thế nhạt hương tình
Đêm Thánh vô cùng, buồn vô tận
Ta làm linh mục chẳng cầu kinh…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *