Thơ

Hồn bướm mơ tiên

Ngày không nắng phố buồn lắng đọng
Chút bâng khuâng nhớ dáng xuân thì
Em đâu đó giữa biển đời xanh thẳm
Anh neo thuyền, đêm lạnh ngắm tàn y
Ngày chờ mưa hẽm dài phố trọ
Chờ nước dâng mấp mé thềm nhà
Em xa khuất cả mùa mưa gió
Tin nhắn về thao thức đêm qua
Sắp cuối tuần, có còn gặp gỡ
Chẳng gì đâu, chỉ mong thấy nụ cười
Đừng ai biết, để mình anh riêng nhớ
Mãi âm thầm ru giấc tuổi đôi mươi
Nếu có lúc em giật mình thoáng hiểu
Xin cho qua, với nụ cười hiền
“Không phải đâu, chắc do mình nhạy cảm”
“Chuyện hoang đường, hồn bướm mơ tiên”…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *