Thơ

Đơn phương

Nỗi ám ảnh dịu dàng ẩn giấu
Thao thức ta đếm mãi canh dài
Khi search tên: no result, biết vậy
Mà niềm vui bè bạn cứ van nài
Chỉ một cái click thôi cho tan nỗi u hoài
Người hờ hững hay ngại ngần cảnh giác?
Ơi vóc dáng, hình hài, ánh mắt
Nhịp tim rung những nốt nhạc trầm
Thì thôi buồn, thì thôi cứ bâng khuâng
Đời quyến rũ khi còn mơ ước
Ta đâu dám chạm vào chén ngọc
Lỡ một mai bị đày xuống phàm trần
Thì thôi buồn, thì thôi cứ bâng khuâng…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *