Thơ

Trời đất cô đơn

Có một nỗi buồn mong manh như sương khói
Có nỗi lo trĩu lòng đang chờ đợi
Mùa đông sắp về
Từng vạt nắng chiều ngày qua ngày dần phai trong khung trời lộng gió
Trời ít mưa hơn
Đêm lạnh nhiều
Trời đất cô đơn
Như chỉ còn mình ta trên cõi đời hoang lạnh
Từng ngày biết có trôi qua
Thời gian chừng đặc quánh
Và nỗi buồn khói sương lan tỏa
Nỗi lo đêm đêm rình rập
May mà giấc mơ chưa từng mất cắp
Yêu quá đôi mình một chốn hai quê…

(25/11/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *