Thơ

Mẹ là

Mẹ ngủ vùi
Tôi ngồi buồn trên thảm nhớ
Tấm thảm bay qua những mùa xưa rực rỡ
Mẹ như cô gà mái ấp con thơ
Dang đôi cánh chở che những thân nhỏ dại khờ
Ôi tình mẹ bao la muôn đời vẫn thế
Mẹ thức rồi, ánh mắt nhìn như kể lể
Này thằng Bảy, con Năm, thằng Út, con Mười…
Các con về rồi, lòng mẹ thấy vui
Mấy đứa được bình yên
Mẹ an lòng
Mẹ ngủ
Làm sao quên, mẹ của những ngày xưa lam lũ
Tháng tháng ngày ngày mái chợ cũng rêu phong
Đời tảo tần, vượt qua lắm bão giông
Mẹ của hôm nay là bài ca huyền thoại
Mẹ nằm im nhìn tháng năm qua rất vội
Con xót xa lòng, bất lực với thời gian
Mẹ là vầng trăng khuya
Vằng vặc
Dẫu muộn màng
Soi bước chân con đường đêm vắng lặng
Mẹ là bóng râm
Mát đời con rám nắng
Trên dòng sông quê mình
Mẹ là đò dọc, đò ngang…
Áng mây chiều trôi mãi
Lang thang
Trong gió lộng mùi hương quê lẩn khuất
Như bà tiên dịu hiền, mẹ vẫn đang nằm say giấc
Con nắm bàn tay héo gầy, mẹ siết chặt không buông…

(07/10/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *