Thơ

Hương nỗi buồn

Lối quen không gió trong chiều
Ngùi trông vạt nắng liêu xiêu cuối đường
Nỗi buồn cũng có mùi hương
Khi chung một giấc mộng thường lứa đôi
Phố chiều giục giã hồn côi
Sông anh bên lỡ bên bồi tháng năm
Tình em bờ bãi xa xăm
Về đây chung ánh trăng rằm đêm thơ
Ráng chiều vàng đến ngẩn ngơ
Bâng khuâng gợi những bến bờ quê xưa
Sắp tan tầm phố bỗng mưa
Chờ em, nỗi nhớ cũng vừa nhân đôi…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *