Thơ

Chiều bệnh viện

Sáng cuối tuần mây cao, nắng rám
Cao tốc dập dìu những chuyến ngược xuôi
Dạ rối bời
Lo lắng khôn nguôi
Đâu như những cuối tuần xưa về nhà thăm mẹ
Camera
Chiếc giường nằm
Lặng lẽ
Mẹ vào viện rồi, chăn gối cũng bơ vơ
Phòng hồi sức đông người
Nắng xế ngẩn ngơ
Mẹ thiêm thiếp trên giường
Thở máy
Vệ sinh, thay ra cũng lâu đến vậy
Hơn nửa tiếng rồi
Đứa em út đẫm mồ hôi
Mẹ mở mắt nhìn
(Như chỉ mình tôi)
Và có một nụ cười
(Như vừa hé vội)
Chiều cuối tuần
Bàn chân quên lối
Chậm bước về nhà
Như còn muốn lang thang…

(9-10/11/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.