Thơ

Vì không muốn, không nên và không thể

Lối cũ nắng ươm tình nhoà nhạt
Cà phê đắng mãi kiếp giang hồ
Đời như biển, thuyền ta mục ruỗng
Thời gian là những đợt sóng xô
Em chỉ là cô bé ngây ngô
Cho ta yêu tóc nâu vàng, mắt biếc
Ngày nhung nhớ nụ hôn còn nuối tiếc
Đêm trở về trau chuốt những vần thơ
Viết cho em, nhưng chẳng gửi bao giờ
Vì không muốn…không nên…và không thể
Nhưng tình yêu không buồn như chuyện kể
Chỉ một nụ cười cũng đẹp khúc đơn phương…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *