Thơ

Về giữa mùa xuân

Dòng ghi chép nhạt nhòa ký ức
Ngày tháng nào, những nỗi nhớ không tên
Màu bút dạ quang hồng trên quyển vở
Anh đánh dấu ngày gì? Lâu quá nên quên

Thời gian lạnh lùng, bóng câu cửa sổ
Mùa tiếp mùa, tóc mẹ pha sương
Chuyến bắc chiều cuối cùng năm ấy
Ngắm cầu vượt sông cho ngắn lại con đường

Về quê mẹ bóng dừa màu sẫm tím
Hoàng hôn xuân, hoa cỏ ngọt ngào
Đường thị xã trãi dài nỗi nhớ
Giọt lệ mừng, mẹ ngỡ chiêm bao

Mùa xuân ấy, và đứa con lang bạt
Vẫn hạnh phúc hơn người khi còn mẹ để về thăm
Dòng ghi chép mùa xưa phai nhạt
Trái tim yêu cảm xúc mãi âm thầm…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *