Thơ

Gia Canh ngày trở lại

Giông lốc thoáng qua
Mưa chiều nặng hạt
Đường bê tông
Những dãy nhà hai bên như cứ trãi dài
Một màu xanh cây lá
Oằn trong mưa
Đường vắng không ai
Ta bước chậm, vừa nghe tin bão rớt
Nơi đó có em, những tình thâm chưa hề phai lợt
Những giọng cười như bắp nổ giòn tan
Ai cũng có, của riêng mình, bao nỗi lo toan
Lại cứ muốn sẽ chia những vất vả khó khăn người khác
Buổi tối qua đi cùng bữa ăn đạm bạc
Ấm cúng ngọn đèn đêm tâm sự vơi đầy
Về Gia canh thắp lại chút nồng say
Chưa quá muộn màng
Mùa xuân đang vẫy gọi…
(02/9/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *