Thơ

Phố của em; phố của anh

Ngày như đêm, phố của chúng mình
Vì ta bên nhau mà chưa từng đi dạo
Phố của anh là taxi, tiệm karaoke – một cõi riêng ốc đảo
Phố trong em là xe buýt, shop thời trang, nhà sách, những con đường…
Phố, đi xa mà chẳng thấy nhớ thương
Chỉ thấy vui sao khi vừa về lại
Phố của em – nơi bắt đầu tình yêu của một thời con gái
Phố anh buồn da diết đã bao năm
Ký ức lắng sâu những ray rứt âm thầm
Phố là chứng nhân những cuộc tình phản bội
Phố có đau cùng anh chăng? – Phố không thể nói
Phố mãi làm mới mình, nhưng lòng phố vẫn cũ xưa
Rồi một ngày anh qua phố giữa cơn mưa
Ngã gục xuống đường. Phố ôm choàng. Phố khóc!
Máu của anh hay nước mắt phố màu đỏ thẫm
Lênh láng trong mưa trôi trên miệng cống ven đường
Phố, những dòng người xe, những ánh mắt xót thương
Từ phút ấy, anh xa lìa khỏi phố
Phố của anh là tất cả những gì rạn vỡ
Anh đi rồi, còn lại phố em thôi!…

Sĩ Huỳnh

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *