Thơ

Rồi sẽ đến ngày không chốn dung thân

Vừa chợp mắt đã giật mình tỉnh rụi
Tiếng mèo hoang rượt đuổi mái nhà
Lễ tình nhân…ồ…thoáng chốc đã qua
Giờ còn lại mình ta bên gối chiếc
Đêm khuya khoắt nghe nhiều nuối tiếc
Những cuộc tình…những dáng hồng xưa
Cuộc vui tàn…giây phút tiễn đưa
Và kỹ niệm ngàn đời tươi đẹp mãi
Xin thứ tha, những nỗi buồn con gái
Dù tôi chưa phản bội bao giờ
Vì để chuyện tình mãi đẹp như thơ
Tôi phải tìm cho em hạnh phúc
Đôi đũa lệch khiến lòng tôi thôi thúc
Phải xa người dù tình đã đậm sâu
Tiếc nuối gì, đã trễ quá còn đâu
Khi anh sống nửa đời cho kẻ khác
Em theo anh như kiếp đời lang bạt
Rồi sẽ đến ngày không chốn dung thân…
Sắp sáng rồi! Đã hết lễ tình nhân
Những bóng hồng xưa cũng vừa mờ ảo
Anh yêu em, tình như gió bão
Ta dong buồm ra với trùng khơi…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *