Thơ

Mưa chiều muộn

Từng giọt rơi tí tách mái tôn nhà
Phố trọ chiều nay nghe sao hoang vắng
Khung trời nhỏ hẻm buồn mờ trắng
Gió thoảng về một chút bâng khuâng
Ta một mình như lãng tử dừng chân
Tách trà thơm, khói thuốc mờ nhân ảnh
Nghe thời gian dừng trôi, đặc quánh
Kiếp giang hồ, không tuổi không tên
Mưa rơi từng hạt nhớ mông mênh
Kỷ niệm chập chùng, mùa xưa xa khuất
Ta thở khói xoá mờ sự thật
Cho khu phố bộn bề chất ngất cơn vui…
(21/10/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *