Thơ

Ngọt ngào vị thắm

Náo nức dòng xe sáng cuối tuần mây thấp
Trời chưa mưa gió thốc chuỗi đường dài
Một khúc quanh chừng ngã rẽ, không ai
Tôi bỗng muốn vào băng qua ruộng lúa
Nhà tôi đó, nơi cánh đồng bất tận
Có giàn hoa bông giấy đỏ trắng hồng
Sau vườn nhà dẫn lối ra sông
Thuyền ai bỏ neo xa
Giề lục bình thấp thoáng
Phía bên kia là đâu, tôi có bao giờ nghĩ đến
Vì tuổi thơ là phía trước gọi mời
Khi ở tuổi này muốn về lại rong chơi
Bắt cua đồng, thả diều, câu cá
Nhảy lò cò, bắn bi
Bắt đốm đốm nhốt vào chai
Rồi lại thả
(Sợ ngủ luôn không thức dậy bao giờ)
Tôi có thể trở về thời tuổi dại
Trong thơ
Khi bao người chỉ biết nhìn, ao ước
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”
Biết khi nào có được!
Tôi chỉ cần lẫn vào thơ
Là quá khứ hiện về
Thơ là nhuỵ hoa thắm ngọt ngào
Là tất cả đam mê
Dù cho tôi giữa một sáng cuối tuần rong ruỗi…
(21/5/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *