Thơ

Mưa

Trưa oi nồng không chút gió xôn xao
Chiếc quạt con xoay vòng không đủ mát
Bầy chó con ngủ vùi
Nhà ai xa vang tiếng hát
Gà trong chuông buông một tiếng gáy trưa
Biết rằng mình đang thèm lắm cơn mưa
Nắng đùa dai chạm vào mép cửa
Mình dỗi quay lưng không thèm nói nữa
Nắng ỉu xìu nhợt nhạt
Chiều buông
Khoảng sân nhà ríu rít tiếng chim muông
Cánh diều xa đỏ màu phấp phới
Gió bỗng từng cơn ào qua thốc vội
Vùng mây xa, đen, thấp kéo về
Trời chợt tối sầm cả một vùng quê
Chắc ngoài kia người xe đang nhốn nháo
Chiều cuối tuần như tình yêu mờ ảo
Lỡ chút hẹn hò
Xin đừng trách
Mưa
Mưa…
(25/5/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.