Thơ

Giấc phiêu bồng

Gác buồn nằm nhớ vầng trăng

Giữa mùa thu nhớ chị Hằng suốt đêm

Môi cười thốt tiếng ru êm

Bước chân như lá bên thềm rụng rơi

Thuyền tình sóng dạt xa khơi

Bỏ ta đứng giữa đất trời mênh mông

Hỏi nàng có biết gì không

Yêu thương gợi giấc phiêu bồng bên nhau…

(15/9/2016)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.