Thơ

Chờ đợi nụ cười

Ngày lễ, đường xa xe người đông kín
Nắng như thiêu, mồ hôi tuôn mấy cho vừa
Mùa hạ về, thèm quá những cơn mưa
Thèm lang thang những buổi chiều lộng gió
Thèm ngồi đây, mỗi lần bên giường mẹ
Đợi nụ cười dù héo hon bất chợt trở về
Trời mãi còn oi bức cả vùng quê
Nắng miên man như chưa bao giờ được nắng
Thèm nồi canh riêu, cá rô đồng kho mặn
Rau đắng chấm chao, đậu hủ chiên giòn
Mẹ mở mắt nhìn, có nhận ra con?
Cả nhà ta đã về đây sum họp
Mưa, mưa đi…cho trần gian xanh mướt
Ngày lễ dài, chờ đợi những niềm vui…

(27/4/2019)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *