Thơ

Tiếc quá giấc mơ

Ngã ba đường lớn thênh thang phố
Im ỉm, quán ăn vẫn sáng đèn
Buổi tối cách ly xe người thưa vắng
Tôi đứng đợi chờ một dáng thân quen
Chợt thức giấc
Thì ra nằm mộng
Bóng tối mênh mông, chiếc máy lạnh rè rè
Quận Chín đêm buồn, như đang mưa tí tách
Khó dỗ giấc lại rồi
Nằm thao thức
Lắng nghe
Lâu lắm không về thăm nơi ấy
Những đứa cháu ngoan đang mãi mong chờ
Nghe tiếng bước chân âm vang ngoài hẻm nhỏ
Chắc cháu chạy ra nhìn rồi buồn đến ngẩn ngơ
Tôi trở mình, tiếc quá giấc mơ
Gia Canh ơi, ai người hiểu thấu
Kìa Nam, Heo, Bo cùng Tí, Nhót, Bi yêu dấu
Ba Sĩ sẽ về
Khi vừa hết cách ly…

(09/4/2020)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *