Thơ

Mùa cách ly

Mùa cách ly mỗi người mỗi nơi
Muốn về thăm
Là điều không thể
Ngồi phòng trọ
Buồn như chuyện kể
“Ngày xưa còn mẹ trong đời…”
Mùa hạ đã về
Mỗi người vẫn mỗi nơi
Ôi nhớ quá cầu dây văng, bóng dừa rũ tán bến sông, phố thị mưa giăng, con đường vào nhà mẹ…
Nhớ chị tôi sống một mình ở chợ Ngã Năm, tháng ngày buồn tẻ
Nhớ em tôi trong thất Cao Đài
Nhớ đứa em gái dịu hiền đang ở Ba Tri…
Nhớ, nhớ lắm những ngày xưa thân ái
Mẹ đi xa không bao giờ trở lại
Chúng tôi cũng già đi
Bao mộng ước chưa tròn
Thời gian vẫn vô tình lướt trôi
Cho kỷ niệm vùi chôn
Chiều nay ngồi chờ mưa lòng bơ vơ muốn khóc
Mưa, mưa đi cuốn theo giòng nước mắt
Cho quê mẹ dạt dào khơi gợi những mùa xưa…


(20/4/2020)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *