Thơ

Nỗi nhớ bên đời

Có bài thơ mãi chẳng thành câu
Lời lẽ nghêu ngao, ngôn từ lạ lẫm
Ta không dám trách mình mà gần như gạ gẫm
Ngày dần trôi, thoáng chốc đã trưa rồi
Muốn một mình, đâu đó rong chơi
Đường vắng thưa người, những lối mòn rợp nắng
Con gà nhỏ lạc bầy loăng quăng loẳng quẳng
Mấy ngôi nhà ẩn hiện
Những lùm cây
Đất ruộng rẫy hẹp dần
Nhà đó, nhà đây
Lối xóm gần hơn
Vừa ra
Chạm mặt
Đất và trời cách nhau lát cắt
Mây nước vụng về lẩn khuất mênh mông
Ta ru mình bên dấu tích hư không
Chợt nghe mưa đang về, trời rộn ràng gió thốc
Nhưng không phải, chỉ là gió chuyển mùa, lặng im phút chốc
Đã sắp đến cánh rừng
Lòng chợt nản
Về thôi
Vẳng tiếng nhạc đài đâu đó xa xôi
Bản hùng ca
Những ngày lễ lớn
Ý thơ bỗng khơi nguồn
Chút tình thắm đượm
Nỗi nhớ tràn về thôi thúc những niềm riêng…

(01/5/2020)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.