Thơ

Những phụ hồ bất đắc dĩ

Chỉ một trận mưa rào nặng hạt
Nước đầy sân
Nước vội tràn nhà
Mùa mưa về vùng quê đang khao khát
Lắng đọng nỗi niềm
Cảm xúc thăng hoa
Con cháu, bạn bè, ta chỉ với ta
Một bạn làm hồ, bao nhiêu người phụ
Xe gạch, cát về, cuốc xẻng, xe rùa, thước, bai đầy đủ
Chỉ thiếu máy trộn hồ, đành phải xa thủ công
Vuông sân nhỏ đợi chờ, sao tôi thấy mênh mông
Những “công nhân”, ai cũng hết mình trên “công trình xây dựng”
Gian khó bước đầu
Đá mềm chân cứng
Bê tông hoá khoảng sân, một nửa đã thành hình
Trưa oi nồng, nắng dội đến kinh
Vẫn vui đùa những phút giây thư giãn
Anh thợ chính nghĩa tình, hào sảng
Những phụ hồ hơn cả thợ nghiệp dư
Chiều
Sắp xong rồi, mảnh sân nhà đẹp đến ngẩn ngơ
Mẹ sắp hết lo nhà sau ngập nước
Còn gì vui hơn
Như trời ban điều ước
Nhưng sự thật là: Ai cũng có công…

(01/5/2020)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *