Thơ

Khúc tự tình

Gọi là chiều vì đã quá trưa
Bức tường nhà cũng đổ mồ hôi vì nắng
Hàng quán đìu hiu
Buồn lên phố vắng
Cà phê giọt nồng nàn khói thuốc nặng nề bay
Bên vệ đường
Quán nhỏ
Không ai
Thiếu cây xanh phố hắt hiu vàng võ
Đường loang nắng, mắt cận dày mờ tỏ
Ngã ba nhạt nhoà, lối rẽ bâng khuâng
Tôi như kẻ đi tìm
Tìm lại mùa xuân
Tuổi trẻ lắm ước mơ
Tuổi vàng Nghiêu Thuấn
Mùa cũ xanh xao
Bước mòn không vững
Tóc rơi nhiều, từng sợi bạc xót xa
Kỷ niệm chập chờn như mới hôm qua
Khúc lãng du
Những kiếp đời mong manh lạ lẫm
Tôi bước đi, giọt mồ hôi thấm đẫm
Vạt nắng chiều như cũng biết phân ưu…

(21/5/2020)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *