Thơ

Thương mái ấm

Khi nắng chiều rơi, ta với ta
Ngồi bâng khuâng hình bóng quê nhà
Mây xám mịt mờ mưa thoáng vội
Chợt buồn như vừa mới chia xa
Đợi giữa ngàn xanh, em ở đâu
Có cùng ta ước chuyện cơ cầu
Có nghe trong gió lời xa vắng
Lạ lùng như ảo ảnh mùa ngâu
Đi giữa nhạt nhoà khu phố mưa
Đường xa ngơ ngẩn chút âm thừa
Đèn lên phố xá ngày hiu hắt
Nhớ người khi một thoáng xa xưa
Nên cũng võ vàng bao ý thơ
Khúc mưa biền biệt nỗi mong chờ
Lấp loá đèn xe đường trơn ướt
Ta về thương mái ấm đơn sơ…
(16/9/2018)

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *