Thơ

Kiếp rong buồn

Đã xưa xa kỷ niệm hồng
Chờ mưa, thoáng chút hư không tội tình
Đời người đâu thể lặng thinh
Cảm thông câu chữ của mình với ta
Lâu rồi, cứ ngỡ hôm qua
Bơ vơ như kẻ không nhà…Buồn ơi…
Gặp người nhân nghĩa đầy vơi
Trần gian ta lại rong chơi kiếp này
Đã xưa xa những tháng ngày
Chờ cơn mưa ấy tỏ bày nguồn cơn…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *