Thơ

Giấc mơ hoang đường

Chiều tan tầm người xe lướt vội
Anh lơ ngơ đúng kẻ bên lề
Trong hoang tưởng như mình có lỗi
Send dòng tin cho nỗi nhớ cận kề

Ôi nỗi nhớ bao ngày héo hắt
Đêm chập chờn giấc ngủ xanh xao
Khi tự kỹ anh lan man điều ước
Hoá thiên thần xoa dịu những cơn đau

Và đèn lên, buổi tối về thờ thẩn
Mưa…mưa đi…rộn rã khúc giao mùa
Mưa tắm gội ẩn tình vương vấn
Mưa xoá dần ảo mộng ngôi vua…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *