Thơ

Ai rồi cũng khác

Ai cũng hiểu chỉ riêng mình không hiểu

Vì sao mưa hay thấm lạnh nỗi buồn

Sao nỗi nhớ cứ luôn thừa, không thiếu

Sao có những lời hứa vẫn hay suông

Chiều lâm râm dong xe mấy ngã

Khúc rẽ nhiều, lạc lối, quên ngang

Như Từ Thức về trong xa lạ

Ngẩn ngơ nhìn cổ máy thời gian

Kìa phố đông người xe xuôi ngược

Trôi theo dòng lẩn khuất ưu tư

Có phải lâu rồi ta quên sánh bước

Như loài người đã quên viết tình thư

Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu

Làm thế nào để định nghĩa yêu thương

Đâu khó nhận ra những điều kỳ diệu

Chúa đã ban sau thánh lễ giáo đường

Trời dứt mưa, hoàng hôn nhoà nhạt

Góc cô đơn đợi phố tan tầm

Có phải chăng, ai rồi cũng khác

Chỉ riêng mình lắng đọng mãi dư âm…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *