Thơ

Quê mẹ mùa xuân

Mùa xuân đi dọc đường mai
Nắng xuân đang nhẹ gót hài thướt tha
Chạnh lòng viễn xứ phương xa
Kiếp đời lang bạt, nỗi nhà héo hon
Qua cầu gió lộng chiều buông
Xe như rẽ sóng giữa tầng trời mây
Thỏa lòng kỳ tích ngất ngây
Quê nghèo thương mẹ, gắng xây chiếc cầu
Nghe từ sông nước bể dâu
Tình quê, nghĩa mẹ dãi dầu tháng năm
Đường trên cao, mạch sống ngầm
Tự hào chiến tích lặng thầm quê hương
Qua cầu gửi lại niềm thương
Mùa xuân khơi những suối nguồn lắng sâu!

Sĩ Huỳnh

♧ Bài đăng trên báo Văn nghệ Bến Tre

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *