Thơ

Mùa đông lạnh

Chiều sẫm tối cà phê góc phố

Lắng nỗi buồn nửa kiếp cô đơn

Người yêu xa, hoa vàng mấy độ

Phương trời nào biết có vui hơn?

Nghe gần lắm mùa đông lành lạnh

Gió phố phường rạo rực gót phiêu du

Kỷ niệm xưa giáo đường đêm Thánh

Dẫn lối ta lạc chốn sa mù

Giữa náo nhiệt, ngẩn ngơ bài hát cũ

Khói thuốc mờ tầm mắt xa xăm

Cà phê đắng hồn thơ ủ rũ

Tình đơn côi, giọt lệ âm thầm…

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.